HÃY ĐỂ GIÓ CUỐN ĐI…

Đừng giấu buồn, cũng đừng than thở. Bởi không ai sống thay ai một đời một kiếp. Cũng không ai cầm tay ai để dắt đi từng quãng cuộc đời. Chúng ta cứ sống như thể mình trẻ dại, vấp ngã ở đâu thì đứng lên ở đó.
Những điều xưa cũ có lẽ nên ở một góc nào đó trong tâm hồn, đến khi già nua, có thể gợi nhắc cùng con cháu. Còn bây giờ, là lúc để đứng lên, để đi và va vấp. Là lúc để học cách trưởng thành. Sẽ thế nào nếu chúng ta chỉ ước mong “thôi đừng lớn”?
Không! Vì ai mà chẳng phải lớn. Cứ đi đi, có ngã, còn nén đau mà đi tiếp.
Vì cuộc đời này chưa có điểm dừng chân…

Facebook Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.